Bài thơ tặng Kem

0
58

Kem, nụ hoa xinh nhỏ bé

Vốn luôn cười, hạnh phúc tựa bình minh

Mẹ, người từ ngày sinh con đã biết

Trưởng thành đâu đơn giản trở thành người có địa vị công danh…

Phải bước đi khi con còn bé dại

Tìm cho mình một lối mở mỏng manh

Vẫn thương lắm, vẫn yêu và vẫn nhớ

Nhưng chẳng thể nào chạm mặt – một giấc mơ

Con biết rằng, lựa chọn của mẹ

Khiến mẹ đau trăm ngàn lần không ít

Mẹ sợ rằng, con sẽ giận mẹ nhiều năm

Mẹ chọn cười nhưng trong lòng đau lắm

Nếu không làm được gì? Mẹ sẽ sống làm sao?

Vì đó là ước mơ cả một thời của mẹ,

Được là người đi khắp thế gian,

Học muôn thứ làm điều gì có ích

Cho chính mình và cho những người thân yêu của mẹ.

Dẫu không thể biện hộ được một điều,

Giống như con ngựa hoang bao năm đòi phiêu dạt.

Khổ cho con, 2 năm dài ngóng mẹ….

Con vẫn biết, những ngày con cùng mẹ

Mẹ bên con bao bọc và chở che,

Là khi nghe tiếng khóc câu cười

Ôi ngày ấy tim mẹ như nở hoa rực rỡ.

Làm cho mình trưởng thành không hề khó,

Chỉ một người đã làm mẹ thì sẽ khó lắm thôi,

Nên mẹ phải đi thật xa để giảm lại cái tôi

Để làm mình trở nên yên bình hơn bản ngã,

Con có biết mẹ cần người chia sẻ?

Ba con hiền, đủ tốt để ở bên

Nhưng mà rồi mọi thứ rối tung lên,

Mẹ cũng đi để học trưởng thành theo đúng nghĩa

Không phải chỉ học làm tiến sĩ đâu con

Mẹ sẽ học để thành người cùng ba nâng cánh cho con.

Mẹ ở Hàn học được nhiều hơn thế,

Những điều mà mẹ chẳng bao giờ nghĩ sẽ trải qua

Cuộc sống học thuật nhưng cũng cần vấp ngã,

Trải qua những căng thẳng và những lần phải thứ tha.

Nghiên cứu, học hành rồi muôn vàn thứ nữa,

Là những nỗi nhớ, những niềm lo về lời hứa.

Con biết rằng mẹ cảm ơn con, cảm ơn cả cuộc đời

Đã cho mẹ được giữ sự thẳng thắn, thật thà

Về những gì mẹ cần làm để không sống nửa vời.

Để giữ cho mình một trái tim còn nóng,

Giữ cho tấm lòng đừng để nó sớm phôi pha.


Yêu con nhiều như chính ruột gan mẹ.

Hàn Quốc, Trung thu 2020

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây