Cô gái năm ấy không khác bây giờ là mấy, vẫn hoang hoải, vẫn những câu hỏi cho cuộc đời, vẫn những mong muốn cống hiến, mong muốn được cho đi. Nhưng bài thơ Sóng vẫn gợi lên trong mình những nỗi niềm khó tả. Quả thật năm vừa rồi, kì thi trung học phổ thông để cho học sinh bình bài này mình thấy rất…thích….

Một bức ảnh mình đi chơi ở Đà nẵng Hồi mình còn mới tốt nghiệp đại học, chưa một mảnh tình vắt vai, chưa ….chưa hôn ai, chưa tất cả. ….. Mới đi làm lập trình viên, mới thi viên chức, …

Xin phép trích ở đây bài thơ

Sóng – Xuân Quỳnh

Giống như tiếng lòng mình vậy!

Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sống ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ.

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ


Biển Diêm Điền, 29-12-1967

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here