Bài báo của mình, giáo sư bảo là sẽ để bạn người Ấn Độ của giáo sư bên Mỹ đứng tên tác giả đầu. Còn mình thì sẽ là tác giả thứ vì đóng góp của mình không nhiều bằng bạn ý. Mình không cảm thấy bất công gì cả, vì giờ mình cũng đã có hai bài tác giả đầu và ba bài đồng tác giả sau hai năm học PhD rồi – những đêm thức trắng chạy code để có kết quả viết báo hay những ngày lo nghĩ quẩn quanh vì sợ không xong được báo cũng qua rồi, chỉ là cảm thấy buồn thôi.

Sau hai năm, mình uống nhiều cafe để tập trung, mình thức đêm và làm nghiên cứu, mình dần cảm nhận thấy sự yếu dần về sức khoẻ và dường như bài học về sự cân bằng thời gian, cân bằng sức khoẻ, cân bằng tâm lý càng lúc càng quan trọng hơn.

Ngày xưa mình hay thấy chồng mình đi trực đêm một tuần ba buổi, chỉ có công việc và công việc, bây giờ cũng vẫn như vậy. Mình không rõ là anh đã giữ được cân bằng như thế nào, nhưng mình cảm thấy rằng nếu thật sự một người làm việc và không dành thời gian nghỉ ngơi thì chỉ có thể vì đam mê của mình mà thôi. Giống như mình, có thể thức trắng cả đêm, đọc đọc viết viết mã nguồn hay là những thứ mình thích. Mà mình chắc là ở bệnh viện, các bác sĩ không đam mê quá như thế, đúng không nhỉ? Thật chẳng rõ nữa. Hoặc là đúng, anh thực sự rất đam mê và mình ngưỡng mộ sự đam mê đó của anh. Cũng vì thế mà mình muốn học và làm việc nhiều hơn.

Mấy năm rồi, cái tư duy của mình vẫn không lớn hơn được thêm chút nào. Mình được coi là người mơ mộng, ai gặp cũng nói như thế, và mình thì thấy rằng nếu quả thật được mơ mộng thì cũng vui đấy chứ. Cứ ấn tượng và nhớ mãi một câu nói của một người chị mà mình vẫn thầm yêu thích, học xong PhD thì có quyền được mơ mông hơn một chút. Vì vậy, thời điểm năm ngoái dù đã muốn dừng lại muốn từ bỏ, mình đã tiếp tục. Mình mong rằng mình sẽ được phép và có quyền mơ mộng hơn một chút.

Nhưng rồi, mình lại băn khoăn, liệu có nên mơ mộng không? Một người đã làm mẹ rồi có quyền mơ những giấc mơ lớn lao, như là giúp người khổ không còn khổ, giúp người nghèo bớt nghèo, giúp người đau bớt đau?

Rồi lại gọi cho con gái mình, con gái dễ thương đến mức mình muốn trào nước mắt ra. Mình nhớ con gái và chỉ muốn đặt vé máy bay về mà lịch bảo vệ rồi nộp giấy tờ cũng gần tới. Nên mình không được phép về nhà.

Cầu mong, cầu mong…mọi thứ sẽ tốt đẹp

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here