Hôm nay là ngày đôc thân, mình đọc được trên Facebook của một chị nói như vậy. Chị là nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Anh chuyên ngành ngôn ngữ, từng là giảng viên trường đại học Ngoại Thương ( Ngôi trường hồi mà mình thích chuyên ngành thương mại quốc tế mình rất thích theo học – dù thi vào đó khó ôi)

Chị đi học tiến sĩ và chồng chị cũng đi học, cả 2 xa nhau rồi li hôn mà theo như chị nói thì rõ ràng hai người rất Tây, lâu không gặp nhau tình cảm cũng rất thắm thiết. Anh xin học bổng đi Canana rồi thế là anh yêu một cô gái bên ấy, anh và chị chia tay dù con một đứa con gái. Chị về Việt Nam hẳn sau mấy năm covid rồi mở trung tâm tiếng anh, khoá học tiếng anh cho trẻ nhỏ. Chị đạt một số thành công nhất định dù chưa tốt nghiệp tiến sĩ. Chị rất hay cười trên mạng xã hội, nhưng hôm chia sẻ cùng chị về việc đi học nghiên cứu và làm vợ làm mẹ, thì mình biết, quãng thời gian chị học bên Anh chẳng suôn sẻ chút nào, chắc là cũng đã trải qua nhiều lắm những trải nghiệm, căng thẳng khi du học bằng học bổng chính phủ, rồi chi phi đắt đỏ bên Anh nữa.

Quay lại câu chuyện này thì mình cũng đã nói chuyện với một chị là nghiên cứu sinh bên Úc ngành xã hội học và chị ấy thì có chồng theo cùng bên Úc, thế là cuộc sống hôn nhân cũng như học thuật ở bên Úc cũng không ảnh hưởng mấy. Ấy, vài câu chuyện như thế.

Suy ngược lại chuyện mình. Mọi người bề ngoài thì thấy mình sướng lắm, lấy chồng rồi còn được đi học, lại xin được học bổng Hàn Quốc, và mình lại có sẵn công việc giảng viên ở Việt Nam ( hồi mình mới sang Hàn có em bé gái người Việt Nam chung lab nói mình sướng thật, cái gì cũng may, có chồng bác sĩ, đi học sang Hàn thì gặp gíao sư tốt… ). Em ấy nói thế chắc là không biết những gì chỉ trong lòng mình hiểu. Mình cũng không trách em vì có lẽ em còn chưa đủ trải nghiệm nên nói như thế. Giống như mình cũng chưa đủ trải nghiêm nên có khi nói ra vài cái khiến cho những người chị mà mình gặp cảm thấy không hài lòng chăng? Mình không biết!

Một lần nữa quay lại câu chuyện hôn nhân, phu nữ, gia đình, sự nghiệp, học hành. Thì mình thấy rằng, mỗi người phụ nữ đều có những nỗi buồn lo riêng. Và riêng việc làm phụ nữ đã làm một việc hết sức đáng quý rồi. Vì sao ư? Vì luôn nữ vậy, sự nhạy cảm, tấm lòng, tình cảm, cái đẹp dịu dàng….chỉ có ở phụ nữ thôi. Và nếu như quả thật nếu có người đàn ông nào mang theo những đức tính ấy thì chắc chắn là người đàn ông ấy là một người rất tuyệt. Nên khi được gọi là phụ nữ, là con gái, là đàn bà chắc chắn là một điều rất đẹp rồi. Nên dù bọn đàn ông có nói gì, nào là bọn đàn bà thế này thế kia….Thì cũng không đâu phụ nữ sẽ luôn là một cái gì đó rất đẹp mà chúng ta nên trân trọng khi nhắc đến. Nên dù người phụ nữ có ly hôn, thậm chí có trải qua sống gió hôn nhân…và có khi sinh 3 đến 5 người con để rồi cơ thể héo mòn, thì người phụ nữ ấy càng đẹp. Vì sao ư, vì cô ấy làm mẹ, cô ấy đã sản sinh ra những con người!

Nên mình, với quan điểm của mình, ly hôn không còn làm mất đi giá trị của người phụ nữ nữa, nó cũng không đánh gía phẩm giác cốt cách của người phụ nữ. Điều quan trọng nhất đó là, những cô gái, những người phụ nữ ấy đã làm gì cho cuộc sống, cho xã hội, đã giúp gì cho mọi người và ngay cả việc cô ấy mang đến một sinh linh cho đời sống này đã là một điều tuyệt vời rồi. Vậy tại sao chúng ta lại thấy thiệt thòi, thấy buồn khi được gọi là phụ nữ…Luôn như thế phụ nữ sẽ luôn đẹp, hay You are beautiful sẽ mãi là slogan dành riêng cho phụ nữ.!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here