Tháng Bảy 16, 2024

Hạnh phúc máu

Một số ghi chép tự sự cho câu chuyện của chàng trai trẻ tuổi sinh viên nghành kiến Trúc tại Châu Âu. Cậu bé là học sinh chuyên năng khiếu Toán Học và đam mê kĩ nghệ thuật kiến trúc. Cậu có một người mẹ mà cậu đã từng vô cùng yêu và thương cho đến ngày mẹ cậu có người tình, đồng thời cậu cũng yêu một người phụ nữ sau một cuôc gặp ở hội thảo về văn hoá khảo cổ. Nỗi lòng của chàng trai mới lớn như cào xé tâm can của người đang yêu dành cho người phụ nữ của chàng. Nhưng những bất hạnh xảy ra, khi người mẹ bị phát hiện mắc bệnh ung thư và rất nhiều câu chuyện trong diễn biến tâm lý phức tạp của một thanh niên trẻ với những nỗi đau về cuộc đời về xã hội.

Tôi đã dành được một chút thiện cảm từ nàng, và nàng đã cho tôi qua phòng nàng để thỉnh thoảng tỉ tê vài câu chuyện với nàng. Tôi muốn chạy nhảy, rồi quẩn quanh bên nàng, như một đứa trẻ con. Tôi muốn gần nàng. Cậu trai 23 tuổi trong tôi bồi hồi nghĩ về những...
Yêu trong cơn mơ - Ta sẽ không bao giờ quên nàng! Có lẽ tôi sẽ không thể nói những tình cảm thầm kín này của tôi dành cho nàng. Sự mê say mà đến giờ này tôi không thể thôi nghĩ tới. Yêu trong cơn mơ - giấc mơ của tôi được gần...

Tự làm thơ

Ta đọc thơ người, đọc thơ người nổi tiếng, Thấy lòng mình xáo động những chung riêng... Có gì đâu, ta cũng người lẻ bóng Sớm mai vui, chiều tà đã đượm buồn.. Mắt buồn xưa nhìn vào trông ngóng... Đã qua...
Tôi gặp chị vào một ngày thu Paris trong hội thảo thường niên của hội nghiên cứu về văn hóa phương Đông. Tôi một cậu trai nghiên cứu sinh năm 2 ở Bỉ đi du học theo diện học bổng của trường và chính phủ Bỉ, chị đã tốt nghiệp tiến sỹ được 10 năm. Lần đầu...
Nếu có người yêu, Mình nghĩ mình sẽ rất nghiện cảm giác được ngồi cạnh và lắng nghe chiếc người yêu kể những câu chuyện về gia đình, về tuổi thơ, về biến cố, về những nỗi đau, mất mát và tổn thương của ngày xưa cũ. Vì với mình, đó là cánh cửa duy nhất để...

Nỗi nhớ

Bao nhiêu năm bình yên quên nỗi nhớ Giờ bỗng dưng về khuấy động tim mình? Còn dư âm mà bỗng nhiên thấy sợ nhớ thêm nhiều rồi cũng lại lặng thinh... Vũ. 29.11.2020
Tôi bắt đầu có cái cảm giác của kẻ không còn chút sức lực nào nữa, tôi đã thấy rất tuyệt vọng, tôi không thể nói với em rằng, tôi đau đớn đến thế nào, tại sao ánh mắt em khiến tôi như chìm vào một giấc mộng. Tôi sợ hãi, tôi ngột ngạt. Tôi đã có...
Ngồi ở góc quán cafe quen thuộc, tôi bắt đầu tìm những thông tin về em. Có lẽ cho tới lúc này, tôi còn quá nhiều cảm xúc về em. Những cảm xúc tôi không thể nói cho ai, nói như thế nào, tôi không biết tôi phải nói ra sao. Tôi cố...