Tháng Bảy 16, 2024
Home Hạnh phúc máu

Hạnh phúc máu

Một số ghi chép tự sự cho câu chuyện của chàng trai trẻ tuổi sinh viên nghành kiến Trúc tại Châu Âu. Cậu bé là học sinh chuyên năng khiếu Toán Học và đam mê kĩ nghệ thuật kiến trúc. Cậu có một người mẹ mà cậu đã từng vô cùng yêu và thương cho đến ngày mẹ cậu có người tình, đồng thời cậu cũng yêu một người phụ nữ sau một cuôc gặp ở hội thảo về văn hoá khảo cổ. Nỗi lòng của chàng trai mới lớn như cào xé tâm can của người đang yêu dành cho người phụ nữ của chàng. Nhưng những bất hạnh xảy ra, khi người mẹ bị phát hiện mắc bệnh ung thư và rất nhiều câu chuyện trong diễn biến tâm lý phức tạp của một thanh niên trẻ với những nỗi đau về cuộc đời về xã hội.

Khi ta yêu

Rảnh rỗi không có việc gì làm mà thực ra không phải vậy, có đôi lúc tôi đã nghĩ chỉ riêng việc nghĩ tới nàng thôi đã chiếm hết thời gian của tôi rồi, tôi mở trang mạng của nàng để ngắm ảnh. Tôi nhớ, tôi nhớ nụ cười, ánh mắt trong từng bức ảnh. Tôi không biết phải...
Tôi say mèm, đi lang thang cùng với Minh - cô bạn thân của tôi. Tôi bảo với Minh: - Có lẽ tớ phải đi đâu đó thật xa thôi. Tớ không chịu nỗi nữa, tớ quá yêu nàng rồi, tớ không thể chịu đựng nổi khi ở cùng một vùng trời mà tớ không được gặp cô ấy. Cậu...
Tôi và mẹ vừa có một trận cãi vã vô cùng lớn, tôi khóc rất to, sưng ngập mặt trong cả một đêm dài, dượng tôi đứng về phía tôi và cố phân tích cho tôi hiểu để tôi và mẹ không có một cuộc tranh luận quá dài. Càng ngày tôi càng hiểu rằng, dù tôi...
Tôi lang thang trên đường phố Hà Nội, chưa bao giờ tôi cảm thấy vô vọng và buồn bã thế. Tôi và nàng sẽ đi trên hai con đường khác nhau, tôi vừa nghe tin nàng sẽ qua Pháp làm việc và tôi thì đã kí hợp đồng và làm việc tại Việt Nam với vai trò...

Trò chuyện

Tôi có dịp về Việt Nam để gặp Hoàng - cậu bạn thân quen của tôi làm trong ngành Kiến Trúc. Chúng tôi cần thảo luận một số thử để xây dựng một dự án mới trong mảng về trí tuện nhân tạo trong kiến trúc. Dạo gần đây trí tuệ nhân tạo phát triển như vũ bão, chúng...

Cuộc gặp tình cờ

Một buổi chiều buồn và lạnh, ngồi ở quán cafe vệ hồ, mặt trời dường như không có màu trước màn sương phủ làm chiều tà đến não lòng, tôi nhớ nàng da diết. Đã lâu lắm rồi tôi không gặp nàng, tôi nhớ lại thời gian tôi gặp nàng lần đầu ở hội thảo vào nhiều năm trước....
Tôi gọi cho mẹ cuộc gọi buổi sáng, hỏi mẹ đã ăn gì chưa? Sức khoẻ mẹ yếu nhiều rồi, tôi đang chuẩn bị cho kì thi cuối, bảo vệ đồ án đại học nên tôi không về được. Mặc dù đầu óc tôi gần đây đã mơ mải đi nhiều và không còn muốn làm gì...
Tôi thích cảm giác một mình thư thái trên đường vận động cơ thể một chút vì khi vận động tôi thường vui vẻ hơn thông thường. Không như khi tôi nằm ỳ ở nhà và suy nghĩ vẩn vơ về những chuyện tôi không giải quyết được. Ví dụ như việc tôi nhớ nàng còn nàng...

Ghét

Tôi nhớ có lần nghe một bài kinh Phật bảo: Người thương có lúc thương ít thương nhiều, mà có khi lại ghét cung nên. Tôi nghĩ về nàng, nghĩ về nhiều điều và lúc nghĩ về nàng, tôi chỉ có một suy nghĩ: Tôi ước tôi có thể ghét nàng, ghét nhiều...
Gần đây tôi gầy đi nhiều, tôi đa số là ngồi làm việc tại nhà vì phần lớn công việc cần trao đổi tôi đã trao đổi trên công ty, các phần còn lại chỉ tự làm một mình. Tôi chỉ quanh quanh ở nhà vào ra ngoài vào lúc 1h30, thường là lên quán cafe ở...