Đánh mất mình

0
2

Mẹ tôi là một người phụ nữ đẹp, mẹ tôi được mệnh danh là hoa hậu của xóm thời đó. Tôi nghe nói mẹ tôi được nhiều chàng trai theo đuổi lắm..vì mẹ đẹp. Ba tôi là một chàng trai may mắn lắm mới cưới được mẹ tôi và có bà làm vợ bao nhiêu năm bằng tất cả tần tảo hi sinh của mẹ tôi. Hồi đó mẹ tôi vì muốn ở gần con và chồng, cũng vì bà cố nội mất nên mẹ tôi bỏ công việc giảng dạy được giao trên tận Hà Giang. Lúc đó lẽ ra mẹ tôi và ông trẻ nhà ngoại sẽ cùng đi dạy, ông trẻ chuyển công tác về xuôi thì đã là Hiệu Trưởng, còn mẹ tôi không đi và ở nhà làm mẹ của 3 đứa chúng tôi…

Mẹ tôi dẫu có đẹp cũng chẳng là hoa hậu như bây giờ, chẳng có tấm vé vào giới giải trí hay truyền thông để làm giàu bằng sắc đẹp vì mẹ đã lấy chồng và có các con..Tôi thì chẳng có lấy một khái niệm về sắc đẹp, tôi không đẹp như mẹ, từ bé mặt tôi đã gãy rồi, nhìn tôi cứ như thằng con trai vậy, chẳng có lấy chút dịu dàng, nữ tính. Nhưng tôi cũng được cha mẹ chăm lo chiều chuộng, tôi cứ học hết lớp chuyên này đến trường chuyện nọ, xuất quãng thời gian học sinh đi học như là một nhiệm vụ duy nhất mà tôi phải làm, dẫu đến ngày thi chuyên cấp Tỉnh tôi lại trượt vì tôi chọn chuyên Văn trong khi tôi thi tỉnh môn khác. Tôi đến với lớp học cấp 3 học ngành khối A như một chuyển hướng hoàn toàn vì hờn giận môn Văn mà tôi yêu thương ấy lại không mở cánh cửa trường chuyên cho tôi. Thế nào khi tôi chuyển khối A, tôi học giỏi lý hơn bất cứ môn nào khác (cái môn mà tôi học dở nhất hồi cấp 2), tôi cũng trở thành một lớp phó học tập xuất xắc ở lớp khối A của tôi. Tôi chăm chăm học cả giờ ra chơi, ôm sách từng giây từng phút…Hồi đó tôi chẳng có mối tình nào chỉ có sự ngưỡng một tuyệt đối với tri thức.

Rồi tôi cũng lớn, như mọi cô gái trên đời đều bước qua những suy tư ngây ngô của những tình cảm mới lớn. Tôi kìm nén nó như một sự âm thầm của tuổi trẻ, tôi nghĩ tôi phải tốt nghiệp đại học, tôi mới có thể bắt đầu một mối tình được, vì tình yêu chỉ dành cho những người đã trường thành thôi…Tôi đã nghĩ như thế đấy…

Mẹ tôi kết hôn từ hồi còn chưa tốt nghiệp đại học, chắc là chỉ sau khi tốt nghiệp phổ thông ít ngày thôi…hồi đó mẹ tôi đã có mối tình với bố tôi như là mối tình đầu, đến bây giờ có lẽ là mối tình cuối…Tôi chẳng ngưỡng mộ mối tính của cha mẹ tôi được bởi 2 người kết hôn bằng sự mai mối từ thời ấy, bởi mẹ tôi đẹp, còn cha tôi thì cũng là một cậu trai nhà có điều kiện được nội chiều hết sức. Mẹ tôi tần tảo từ ngày lấy ba tôi, cứ như một vết hằn dấu của thế hệ cũ, họ sống bên nhau bao nhiêu năm dù ba tôi cứ đi hết đây hết đó thì mẹ tôi vẫn hậu phương vững chắc, chờ đợi ba tôi về, nấu cho ba những món ăn ngon nhất, chiều chuộng ba tôi như chiều chuộng mối tình đầu với kết thúc đầy thơ mộng của bà.

Giờ đây…

Mẹ tôi đã thôi chiều chuộng ba như trước, ba tôi cũng ít đi hơn vì ông làm việc tại nhà với vườn cây cảnh rộng mà ba tôi đã xây dựng, ba tôi không làm thầu xây dựng nữa, không làm xe khách, không cả làm tàu xà lan nữa…ba tôi làm cái nghề mà ba tôi vẫn luôn được là chính mình nhất: mua bán cây cảnh. Mẹ tôi khác đi, gần chục năm qua bà không chăm sóc ba nữa, bà muốn có người giúp việc, có người thay bà làm việc nhà để bà có thể làm việc ở công ty, để bà có thể đi bán hàng …mà công ty đó lại là công ty đa cấp. Tôi choáng ngợp trước hình ảnh đó của bà, mẹ tôi thay đổi như một con người khác không còn là mẹ tôi nữa, không còn những giờ phút mẹ tôi chăm lo gia đình, không còn những cảnh tượng mẹ tôi dành những lời yêu thương bình thường nữa, mẹ tôi toàn nói những điều về thành công về sự nghiệp…Điều mà tôi thấy ở mẹ tôi khác với cái mà tôi tưởng tượng và mong muốn về mẹ đến nỗi tôi đau đớn nhận ra mình ích kỉ nhường nào. Tôi cũng chẳng còn là tôi mỗi lần tôi trò chuyện với mẹ, tôi và mẹ tôi ai cũng vậy đắt mất tất cả trong những cảm xúc cá nhân…có lẽ mẹ tôi cũng cô đơn chăng? Giống như tôi đã và đang như vậy?

Tôi đã từng nghĩ mẹ tôi đánh mất mình, nhưng còn tôi, có lẽ nào tôi đã đổi khác trong một hình dáng khác mà chính tôi cũng đang tự mình thắc mắc…là ai? Là tôi hay chỉ là một bóng hình vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi buồn?
aa

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here