Mỗi lần cô đơn, em thường gửi cho anh

Những tâm tư dài như sóng biển dạt dào

Thư gửi đi không hồi âm đáp trả

Em đâu là người được lòng anh đón chào…

Em muốn nói những nỗi niềm khó tả

Những nôn nao, xôn xao sóng trào

Em cần một nơi cho lòng mình tin tưởng

Nơi ở anh em luôn thấy chính mình

Những cô đơn thường được anh thấu hiểu,

Cứ như là tri kỷ của đời nhau…

Mình chưa làm sai với ai cả

Chưa làm những điều lỗi lầm với đôi bên

Dù rằng lòng đầy thương thương nhớ nhớ

Nhưng thật may tình bạn vẫn lớn hơn,

Và thêm nữa anh là người thật lớn

Đã trưởng thành từ những cuộc bão giông

Nên hiểu hết những gì ta nên làm để đúng

Để cuộc đời mãi sẽ là chớm hạ lại sang đông………..