
Có lần mình nói chuyện với một người bạn về câu chuyện cũ. Rằng mình đã từng rời đi dù vẫn còn thương người đó và mình cũng là người bị bỏ lại sau khi rời đi đó.
Người bạn đó bảo rằng đó là do mình không thương nữa nên rời đi, chứ chẳng phải là như mình nghĩ.
Người bạn đó làm mình hiểu hơn về chính mình, ừ, chữ thương đó đã bỏ lại rồi vì bản chất là mình đã hết thương vì không được thương.
Bạn mình giỏi lắm, cô ấy xây mấy cái nhà, tự làm rất nhiều việc, cô ấy cũng vừa làm việc vừa nuôi con rất vất vả. Mình nhìn bạn mình, chỉ lặng lẽ cảm nhận nỗi vất vả ấy.
Cuộc sống vốn dĩ không có nhiều những điều bất hạnh nếu như chúng ta tự vạch ra cho mình những kế hoạch, điều mình muốn và điều mình sẽ làm. Chỉ cần điều muốn và sẽ đó kết hợp được với nhau thì hẳn là sẽ cân bằng lắm. Mình muốn vậy và mình làm vậy, và kết quả ra sao thì mình cũng đã làm nó một cách hết sức dũng cảm.
Có nhiều sự kiện trong đời sẽ khiến tâm hồn của một người trở nên khô cằn và cũng có nhiều lí lẽ trong đời sẽ khiến con người trở nên mơ mộng hơn, có lẽ là vậy. Mình đã không nghĩ bạn mình một người giỏi giang lại yếu đuối và tầm thường đến như vậy, điều ấy khiến mình đau đến nghẹt thở. Dẫu vậy mình vẫn muốn xin lỗi bạn mình vì nói những điều mình nói đã khiến bạn mình tức đến cháy lòng, mình mong rằng bạn mình sẽ không bận tâm vì mình rất sợ bạn mình buồn và mình cũng mong mình chỉ hiểu lầm bạn mình thôi, và chắc là mình đã hiểu lầm, mình mong vậy làm sao.
Mình đã từng tin có ai đó hoàn hảo, từng tin rằng có một người như thế, nhân vật đó mình viết trong cuốn tiểu thuyết 2 năm trước – Một con người hoàn hảo. Người đó vững chãi, người đó không mê hư vinh, người đó không tham vật chất, người đó là một người Mẹ. Mình đã tin rằng một người mẹ nhất định sẽ rất đẹp, đẹp vô cùng vì những hi sinh tần tảo vô điều kiện, đẹp vô cùng vì đã tạo ra một sinh linh biết đi, biết đứng và biết nói…kì diệu thay…Mình quả thật có ngưỡng mộ những người đàn bà…làm mẹ.
Hồi còn trẻ mình từng nghĩ nếu có con mình sẽ không làm việc mà nuôi con để con thật giỏi và đỗ vào đại học Harvard, rồi dành học bổng học cùng những người con kiệt xuất khác…mình sẽ đồng hành cùng con làm những việc đó. Vậy mà, lớn lên, mọi thứ lại khác đi nhiều quá. Mình thấy cuộc đời thật kì lạ, nó như cách ông trời cầm một cây bút, vụt xuống những đám mây, chỉ chỗ này chỗ kia và ông trời bảo mây phải mưa là sẽ mưa, còn không thì tan ra không một dấu vệt. Cuộc đời thế đấy, co n người chỉ biết thực thi và chấp nhận vậy thôi.
Những ngày cô đơn ở vùng đất miền Tây này cho mình cảm nhận rõ ràng nhất về nỗi niềm của một người con xa gia đình, cho mình cảm nhận rõ ràng nhất về sự hiện diện sâu sắc của thời gian và những khoảnh khắc được ở gần người mình yêu quý. Ở Cần Thơ, mình đã vô cùng vô cùng đau đớn sau nhưng giờ phút ảo mộng, ở Cần Thơ mình cũng vô cùng vô cùng hạnh phúc khi có những khoảnh khắc trái tim như rung lên vì được nghe một lời bộc bạch và được nói ra ngây dại. Ở Cần Thơ, mình chứng kiến các cô câu học trò, có thông minh, có khờ dại, có khát khao, có dang dở…Ở Cần Thơ, cảm nhận sâu sắc nhất đời sống một mình ngay trên chính quốc gia dân tộc mình. Cuộc sống ở đây vừa nhộn nhịp, vừa thanh bình, vừa đô thị cũng rất thôn quê, nó khiến mình mơ hồ yêu, mơ hồ cảm mến, mơ hồ giận, mơ hồ thương…Mà có lẽ thương là nhiều nhất.
Mình chưa đi đủ nhiều, chưa biết đủ thứ để đằm mình vào đời giống như các cụ mình và bố mình thời xưa, mình chỉ đi rất ít, rất ít thôi. Nhưng sau cùng, mình thấy thương CT, dù CT đã làm mình cảm phục, đã làm mình trân trọng, đã làm mình yêu ghét cái nắng, cái mưa,….nhưng cuối cùng, để nói về tình cảm của mình với thành phố này, thì đó là Thương, thật sự rất thương.
=============================================================================================================================================================
There was once when I talked with a friend about an old story — about how I had once chosen to leave even though I still loved someone, and yet somehow, after leaving, I was also the one left behind.
My friend told me that perhaps it was not as I thought. She said maybe I had left because I no longer loved that person anymore. Her words helped me understand myself more deeply. Yes, perhaps the love had already faded away because, in truth, I was no longer being loved in return.
My friend is remarkable. She builds houses, does so many things on her own, works while raising her child through countless hardships. When I look at her, I quietly feel the weight of all those struggles.
Life itself does not contain that many tragedies if we can draw clear plans for ourselves — knowing what we want and what we are willing to do. As long as our desires and our actions can meet each other, perhaps life will feel balanced. I want something, and I act for it. Whatever the result may be, at least I have faced it with all my courage.
There are many events in life that can dry out a person’s soul, and there are also many reasons that can make a person more dreamy and romantic. Perhaps that is simply how life is. I never thought that my friend — such a capable and admirable person — could also be so fragile and ordinary in some ways, and that realization hurt me until I could barely breathe. Even so, I still want to apologize to her for the things I said that made her angry to the core. I hope she will not dwell on it, because I am deeply afraid of making her sad. And perhaps I only misunderstood her after all. I truly hope that I did.
I once believed that somewhere there existed a perfect person. Two years ago, I even wrote such a character into a novel — “A Perfect Human.” That person was strong and steady. That person was not seduced by vanity or material things. That person was a Mother. I believed that mothers must be incredibly beautiful — beautiful because of their unconditional sacrifices and tireless devotion, beautiful because they bring a living soul into the world, a child who learns to walk, to stand, to speak… how miraculous that is. I truly admire women who become mothers.
When I was younger, I used to think that if I had children, I would stop working and dedicate myself entirely to raising them well, helping them become exceptional enough to enter Harvard University, earning scholarships and studying alongside other brilliant children. I imagined that I would walk beside my child through all those dreams. But growing up, everything turned out so differently.
Life feels strange. It is as though God holds a pen and sweeps it across the clouds, pointing here and there. Wherever He says it must rain, the clouds will rain. Otherwise, they simply dissolve without leaving a trace. Life is like that. Human beings can only follow along and accept it.
The lonely days in this western land have allowed me to feel most clearly the heart of someone living far away from family. They have made me feel the deep presence of time and the preciousness of moments spent near the people I love.
In Can Tho, I experienced unbearable pain after moments of illusion and fantasy. Yet in Can Tho, I was also incredibly happy during those moments when my heart trembled from hearing someone’s honest confession and from speaking my own innocent feelings aloud. In Can Tho, I watched my students — some intelligent, some naive, some full of longing, some unfinished in their dreams. In Can Tho, I understood most deeply what it means to live alone, even within my own homeland.
Life here is both bustling and peaceful, both urban and deeply rural. It leaves me vaguely in love, vaguely attached, vaguely angry, vaguely affectionate… but perhaps affection is the strongest feeling of all.
I have not traveled enough, nor experienced enough to immerse myself in life the way my elders and my father once did. I have only gone a very short distance in this world. But in the end, I realize that I truly care for CT. Even though this city has made me admire, appreciate, and both love and resent its sunshine and rain… when it comes to describing my feelings for this place, the truest word is this: affection. A deep and genuine affection.




