NỖI CÔ ĐƠN –
Ana Blandiana (Nhà thơ đạt giải Nobel văn học 2026)
Cô đơn là một thị trấn
Nơi mọi người khác đều đã chết.
Những con phố thật sạch,
Những khu chợ vắng tanh,
Bỗng chốc mọi thứ hiện lên trong ánh sáng chân thực
Nhờ vào sự hoang vắng ấy – chính xác
Như lẽ vốn dĩ của chúng.
Cô đơn là một thành phố
Nơi tuyết luôn rơi
Một cách ngập tràn, và chẳng có bước chân nào
Từng vấy bẩn lên những lớp
Ánh sáng đang chất chồng.
Và chỉ riêng bạn, con mắt không ngủ
Đang dõi trông những kẻ đang say ngủ; bạn
Nhìn xuyên, thấu hiểu, và chẳng bao giờ thấy đủ
Một sự tĩnh lặng quá đỗi tinh khôi.
Chẳng ai tranh đấu ở đó,
Chẳng ai bị lừa dối,
Và ngay cả giọt lệ trong mắt
Của một con vật bị bỏ rơi
Cũng quá đỗi trong sáng để có thể gây đau thương.
Trên ranh giới
Giữa khổ đau và cái chết,
Cô đơn là một thị trấn hạnh phúc.




