Hello, my blog!

This is the second my blog today. I just wanna say hello to you again!

Maybe I am really lonely. I don’t know exactly my feeling this time.

I live alone because my roommate just moves to another room. I talk with her about my trouble but she still goes. I try to think positively but I can not balance my life after she leaves.

Since last year, I always feel so lonely because no one cares for me and loves me. I have a baby in Viet Nam and I go to Korea to learn a Ph.D. course. I just think I can go and can visit her every 6 months. But I can not come to visit her due to the Corona virus…It’s really really stressful.

When I call the phone to home and she watches television. I just pain, I didn’t spend time to take care and told with her for a long time ago…more than 1 year.

I want to talk with her, but I can not see her don’t care about me and it seem like that she doesn’t want to talk because she only wants to play the phone with the messenger app………….

I don’t know what I think about now. Just want to try the best thing in my research work and learn so hard! Keep calm and fighting. I can do it!

Hôm nay mình vẫn muốn viết một vài thứ vào blog này tiếp, bởi vì, có lẽ, là nỗi cô đơn sau khi đứa em cùng phòng rời đi vẫn còn, mình vẫn chưa cân bằng được cuộc sống từ khi nó rời đi. Buổi tối mình thức rất khuya, tới 2h sáng mới ngủ được và mình cũng không hiểu tại sao lại cô đơn đến như vậy.

Mình gọi về cho con và con thì không nhìn mẹ, nó còn không thèm nói chuyện nữa, một nỗi buồn mênh mang và đau đớn.

Vậy là mình không thể nào nhờ cậy được vào những thứ xảy ra. Một nỗi cô độc càng lúc càng cao đến mức mình chỉ muốn tìm cho mình một nơi nào đó để lẩn tránh. Mình không hiểu tại sao mình lại cô đơn đến như vậy.

Có lẽ, từ giờ mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn và mình có thể làm được những điều mình mong muốn. Như là viết báo, như là thi cử, như là một số thứ nữa. Mình sẽ làm được thôi! Mình vẫn tự nhủ với mình phải như vậy. Sẽ làm được.